DOWNLOAD

------------------
-------------------

Trạng thái: Home» BÀI MỚI , Bài Viết » Dân Đã Thức Sao Đảng Vẫn Ngủ?


Tổ tiên người Việt có câu ”cháy nhà ra mặt chuột” cho nên khi chuyện nhà, việc nước gặp chuyện không hay ta mới biết ai là kẻ trung, người hiếu hoặc người nào dễ dàng chấp nhận số phận để được an thân, dù trong tay kẻ thù hay những kẻ phản bội. Bằng chứng này đã phản ảnh rất rõ trong cách ứng xử của đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam (CSVN) trước các hành động xâm phạm trắng trợn chủ quyền biển đảo Việt Nam của Trung Cộng từ sau khi Luật Biển ra đời ngày 21 tháng 06 năm 2012.

BẰNG CHỨNG BUÔNG XUÔI

Sau đây là những việc làm đã khiến nhân dân nghi ngờ về quyết tâm chống Trung Cộng để bảo vệ Tổ quốc của những người có trọng trách trong giới cầm quyền ở Việt Nam: 

- Quân đội và Lực lượng Biên phòng Việt Nam không có bất cứ động thái bảo vệ chủ quyền nào, kể cả trong trường hợp ngư dân Việt Nam bị Trung Cộng tấn công, cướp của, đánh đập dã man hoặc dùng võ lực ngăn chận không cho đánh cá trong vùng biển Việt Nam.

- Để mặc cho các tầu đành cá Trung Cộng, nay đã lên tới 23,000 chiếc tự do xâm nhập và đánh bắt tự do trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, đặc biệt quanh vùng Hòang Sa, Vịnh Bắc bộ và Trường Sa.

- Không dám thi hành Pháp lệnh lực lượng cảnh sát biển Việt Nam ban hành ngày 26/01/2008 quy định quyền bảo vệ lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế và nghiêm trị những vi phạm chủ quyền của Việt Nam theo pháp luật của Việt Nam và các điều ước quốc tế.

- Ngăn cấm không cho dân biểu tình chống Trung Cộng xâm lược.

- Khủng bố, đe dọa, hạch hỏi, điều tra, theo dõi ngày đêm những ai “có dự tính” xuống đường biểu lộ tinh thần yêu nước.

- Kể từ năm 2007, tăng cường theo dõi, ruồng bắt những người “đi biểu tình” chống chính sách bá quyền, bành trướng lãnh thổ của Bắc Kinh.

- Chỉ thị cho Báo-Đài của nhà nước chụp mũ người yêu nước phá rối trật tự, an ninh, mắc mưu các “thế lực thù địch” và “gây chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân, kích động hằn thù dân tộc chia rẽ quan hệ Việt – Trung.” Thậm chí còn bịa đặt cả chuyện có kẻ “phát tiền cho người tham dự biểu tình”, dù không chứng minh được.

- Tuyên truyền ru ngủ người dân bằng luận điệu đầu hàng, buông trôi trách nhiệm với lời khuyên: “đã có đảng và nhà nước lo”.

- Bất lực trước các âm mưu phá họai kinh tế, đầu cơ, hàng lậu, xâm hại môi trường, khai thác Bauxite, quặng mỏ, qúy kim, súc vật, nông phẩm, hải sản,gỗ qúy trên khắp lãnh thổ.

- Cho Tầu thuê đất chiến lược dài hạn 50 năm trên vùng cao, ven biển, mở khu phố Tầu, xây thị tứ, gia cư.

- Để cho các khu “kinh tế Tầu” làm chủ trên lãnh thổ Việt Nam được tự do “phong tỏa” sự dòm ngó của người Việt và chính quyền Việt.

- Các cơ quan Lao động, Công đòan, Công an của Nhà nước từ trung ương về địa phương hòan toàn bất lực, hoặc để cho bị mua chuộc trong các vụ kiểm soát vi phạm lao động và bảo vệ quyền lợi của công nhân người Việt làm cho các công ty Tầu.

- Không kiểm soát nổi nạn người Tầu nhập cư bất hợp pháp; không nắm vững được số công nhân Tầu đội lốt chuyên viên đang có mặt ở Việt Nam. Nhà nước chỉ biết có từ 35 đến 40 ngàn “công nhân người nước ngòai” đang làm việc ở Việt Nam, nhưng báo chí Việt Nam, từ 2 năm trước, đã nêu ra con số 75 ngàn công nhân người Hoa làm việc cho các Công ty Tầu trên lãnh thổ Việt Nam.

- Không dám tố cáo các hành động xâm lược của Trung Cộng trước Liên Hiệp Quốc và các Tổ chức Quốc tế.

- Không tập trung các tài liệu và dữ kiện lịch sử về chủ quyền lãnh thổ và biển đảo để phổ biến trong nhân dân, đưa vào hệ thống giáo dục tòan quốc.

- Không có kế họach dịch ra tiếng nước ngòai các văn kiện lịch sử về chủ quyền lãnh thổ, đặc biệt về chủ quyền 2 quầbn đảo Hòang Sa và Trường sa, để phổ biến tới các nước có quan hệ ngọai giao với Việt Nam, các Tổ chức Quốc tế và Liên Hiệp Quốc để chống lại hệ thống tài liệu, bản đồ và sách báo tuyên truyền xuyên tạc của Trung Cộng. 

- Tại sao, Tiến sỹ Sử học Nguyễn Nhã, người đã có công sưu tầm các dữ liệu lịch sử để bảo vệ vững chắc chủ quyền của Việt Nam trên 2 Quần đào Hoàngh Sa và Trường Sa phải lặn lội từ Việt Nam sang Mỹ để mưu tìm sự giúp đỡ dịch qua tiếng Anh (chưa chắc đã được) công trình nghiên cứu của ông để phổ biến cho cả Thế giới biết vể chủ quyền lãnh thổ, trong khi nhà nước lại để mất hàng ngàn tỷ bạc vào các dự án kinh tế không đem lại phúc lợi cho dân như trường hợp của Vinalines và Vinashin ?

Hãy nghe lời thở than của Tiến sỹ Nhã trong thư ông gửi từ Hoa Kỳ cho các bạn trẻ: “ Tháng 8 năm 2011, tôi cùng nhà cựu ngoại giao Dương Danh Dy nói chuỵên về Hoàng Sa & Trường Sa tại Trường Đại học Ngọai thương ở Hà Nội. Một nữ sinh viên đã phát biểu một câu: “Bất cứ ai vô cảm với Hoàng Sa & Truờng Sa đều có tội với tổ tông và dân tộc”, sau khi nghe tôi nói: “Bất cứ ai làm cho đất nước suy hèn đều có tội với tổ tông và dân tộc”. Tôi cũng đã từng nói: “Sự thật lịch sử chỉ có một. Lịch sử rất công bằng và nghiêm khắc với bất cứ ai kể cả nhà sử học”.

Ngày 16 tháng 6 năm 2012 tới, từ Việt Nam, mặc dù tuổi đã cao, tôi vẫn cố lặn lội đến Boston, chỉ cốt nói với các du học sinh tại Trường Đại học Harvard về sự thật lịch sử chủ quyền tại Hoàng Sa & Trường Sa, với ước mong các bạn du học sinh ở Trường Harvard giúp tôi hoàn chỉnh bản tiếng Anh hơn 500 trang hồ sơ tư liệu về chủ quyền của Việt Nam tại Hoàng Sa & Trường Sa, cùng giúp tôi đưa đến các thư viện có trong danh sách mà năm 1960, Headquarters, U.S. Pacific Broadcasting and Visual Activity AP0331 đã gửi tài liệu “Analysis on The Spratley – Paracel Islands Dispute”, no 010660.

Cuối thư, tiến sĩ Nguyễn Nhã viết:

“Không có cách nào khác, trước những nguy cơ chưa từng có tại biển Đông, các bạn trẻ Việt Nam không phân biệt chính kiến, hãy cùng nhau dẹp bỏ những gì “xấu xí” của người Việt Nam như quá ham những tư lợi, thiếu đoàn kết… mà phải có lòng yêu nước chân chính, có tâm, có tầm như người Nhật Bản để cùng nhau xây dựng nội lực đất nước hùng cường.

Mong vậy thay!” (Báo Dân trí, ngày15-06-2012).

Sự lạnh nhạt của giới cầm quyền Việt Nam trước công lao của Tiến sỹ Nhã có nên đặt ra một nghi vấn về lòng ái quốc và quyết tâm bảo vệ lãnh thổ của họ trước vong linh của Tổ tiên chăng ?

NỐI GIÁO CHO GIẶC?

Song song với thái độ đáng lên án này, nhà cầm quyền đã :

-Ngăn cấm không cho Câu Lạc Bộ Nguyễn Văn Bình ở Sài Gòn, thành lập năm 2006 bởi Đức cha Nguyễn Thái Hợp, Giám mục Địa phận Vinh, Chủ tịch Ủy ban Công lý và Hòa Bình của Hội đồng Giám mục Việt Nam, tổ chức hội thảo về tình hình đất nước, đặc biệt về tình hình “dầu sôi lửa bỏng” ở Biển Đông.

Câu Lạc Bộ này chỉ tổ chức chung được một lần với Nhà xuất bản Tri Thức về đề tài “Biển Đông và hải đảo Việt Nam” ngày 24,25-07-2009. Sau đó chính quyền Cộng sản ở Thành phố Hồ Chí Minh đã cấm không cho tổ chức cuộc thảo luận lần 2 về đề tài “Công lý và Hòa bình trên Biển Đông” dự trù tổ chức vào ngày 17 tháng 09 năm 2011.

Bản Thông báo hủy bỏ của CLB đưa ra chiều ngày 16/09/2011 cho biết họ lấy làm tiếc rằng “Một cơ hội góp phần khẳng định chủ quyền Việt Nam trên Biển Đông “ !

Tại sao đảng CSVN lại sợ hãi Trung Cộng đến thế ?

Họ cũng :

-Gạt bỏ ngòai tai những đề nghị và lời khuyên chí tình của nhiều Trí thức, Cựu Lão thành Cách mạng về các giải pháp đòan kết dân tộc trong – ngòai Việt Nam để chống ngọai xâm; đổi mới chính trị; thi hành nghiêm chỉnh các quyền tự do của dân ghi trong Hiến pháp; áp dụng triệt để luật lệ quốc gia đồi với sự thao túng, công khai phạm luật của người Hoa trên lãnh thổ Việt Nam để bảo vệ quyền làm chủ đất nước của người dân.

-Tiếp tục giấu kín những cam kết chính trị, lãnh thổ và kinh tế với Trung Cộng mà thực tế đã chứng minh bất lợi cho công cuộc đấu tranh bảo vệ sự vẹn tòan lãnh thổ cùa quốc gia, tiêu biểu nhất là Công hàm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng ngày 14/09/1958 nhìn nhận chủ quyền của Trung Cộng trên hai quần đảo Hòang Sa và Trường Sa.

-Tiếp tục khờ khạo, hay bị áp lực từ Bắc Kinh để tin vào lời lẽ đường mật 16 chữ “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần 4 tốt “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt” trong khi Trung Cộng tăng cường các hoạt động chiếm đóng các vị trí chiến lược ở biên giới và các vùng biển đảo của Việt Nam ở Biển Đông.

-Bác bỏ yêu cầu đình chỉ dự án khai thác Bauxite trên Tây Nguyên của trên 3,000 Trí thức, trong đó có cả Bà Nguyễn Thị Bình, Nguyên Phó Chủ tịch Nước vì ai cũng thấy chỉ có Tầu hưởng lợi trong việc khai thác vì chính Tầu đã thúc bách Lãnh đạo Việt Nam để được đặt chân vào vùng đất chiến lược Tây Nguyên mà ngay cả Đại Tướng Võ Nguyên Giáp cũng phản đối.

-Trong khi đó lại cố tình dung túng những hành động “phù Tầu”, “xuyên tạc lịch sử anh hùng Việt Nam” để bôi nhọ lịch sử đấu tranh của dân tộc; ngoảnh mặt làm ngơ những thiệt hại về người và của do quân Tầu gây ra cho nhân dân 6 Tỉnh biên giới cực bắc (Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh, Hà Giang, Lào Cai và Lai Châu) trong cuộc chiến tranh biên giới năm 1979. 

- Không nhớ là Quân Tầu đã chiếm cao điểm chiến lược quan trọng 1.502 (Tầu gọi là núi Lão Sơn) ở xã Thanh Thủy,huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang (tên cũ là Hà Tuyên), sau cuộc chiến biên giới lần 2 giữa hai nước năm 1984. Từ vị trí này, quân Tầu nhìn thấy hết các hoạt động bên dưới của Việt Nam.

Trong số những lãnh đạo đã nói những lời làm nhân dân bầm gan, tím ruột có cả Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân đưa ra ngày 10/07/2012 tại Hà Nội về việc tăng cường “công tác tuyên truyền về tình hữu nghị truyền thống Việt-Trung bằng các hình thức đa dạng, phong phú, tổ chức các hoạt động tri ân các cá nhân, tổ chức, địa phương Trung Quốc từng giúp đỡ Việt Nam.”

Hay như trường hợp của hai Lãnh đạo Bộ Quốc phòng là Trung tướng Mai Quang Phấn, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị QĐND và Phùng Quang Thanh, Đại tướng, Bộ trưởng Quốc phòng tại Hà Nội hôm 28/07/2012.Hai người này cũng đã nói những câu nghe chói tai, làm đau lòng những thân nhân của trên 40,000 quân và dân đã bỏ mình trong cuộc chiến bảo vệ lãnh thổ chống Tầu năm 1979 và 64 binh sỹ đã hy sinh trong trận chiến chống quân Tầu xâm lăng Trường Sa năm 1988 khi Việt Nam linh đình tổ chức lễ “kỷ niệm 85 năm Ngày thành lập Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc (1-8-1927/1-8-2012)”.

Mai Quang Phấn nói trước mặt Khương Tái Đông, Đại biện lâm thời Đại sứ quán nước CHND Trung Hoa tại Việt Nam rằng : “Đây là dịp để chúng ta ôn lại những kỷ niệm sâu sắc, ghi nhớ những tình cảm quý báu, cao đẹp, sự giúp đỡ to lớn, chí nghĩa, chí tình có hiệu quả, mà Đảng, Nhà nước, nhân dân và Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc đã dành cho Đảng, Nhà nước, nhân dân và QĐND Việt Nam trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc trước đây cũng như trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN ngày nay.”

Còn Phùng Quang Thanh lại tha thiết hơn: “Chúng tôi luôn trân trọng, ghi nhớ và mãi biết ơn sự giúp đỡ chí tình, chí nghĩa, to lớn có hiệu quả mà Đảng, Chính phủ, nhân dân và Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc đã dành cho Việt Nam”

BÁO-ĐÀI XUYÊN TẠC

Bên cạnh những hành động đầu hàng, đàn áp những người yêu nước nêu trên, đảng và nhà nước CSVN còn khuyến khích và dung dưỡng một số cơ quan báo-đài viết bài ru ngủ, xuyên tạc và bóp méo các nỗ lực bảo vệ chính nghĩa của nhân dân chống lại kế họach xâm lược của Trung Cộng đang ngày một lên cao ở Biển Đông và trên đất liền.

Bằng chứng như lời lẽ phun nọc độc của Báo Hà Nội Mới ngày 05/08/2012 đã xuyên tạc : “Những cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát đã gây ảnh hưởng xấu đến TTATXH (trật tự an ninh xã hội), đến hình ảnh Thủ đô Hà Nội – Thành phố vì hòa bình; tiềm ẩn các yếu tố gây mất ổn định chính trị; tác động tiêu cực tới việc thực hiện đường lối, quan hệ đối ngoại của Đảng, Nhà nước ta. 

Một bộ phận quần chúng do thiếu thông tin, ngộ nhận tham gia biểu tình tự phát là thể hiện tinh thần yêu nước, trong khi đó số đối tượng chống đối trong và ngoài nước đang ráo riết lợi dụng vấn đề trên để tiến hành các hoạt động chống Đảng, Nhà nước. Âm mưu, ý đồ của họ là chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân, kích động hằn thù dân tộc chia rẽ quan hệ Việt – Trung, kích động, tập hợp lực lượng gây mất an ninh trật tự và ổn định chính trị đất nước.”

Tại sao những cuộc biểu tình có mang theo biểu ngữ xác nhận chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hòang Sa và Trường Sa, cũng như những lời hô “đả đảo Trung Quốc xâm lược” lại có “tiềm ẩn các yếu tố gây mất ổn định chính trị; tác động tiêu cực tới việc thực hiện đường lối, quan hệ đối ngoại của Đảng, Nhà nước ta” ? 

Nếu biết có “tiểm ẩn” thì hãy thẳng thắn nói ra cho mọi người biết xem cái “yếu tố” gây “mất ổn định chính trị” là cái gì, ở đâu và do ai chủ mưu để “chống đảng, nhà nước” ?

Ngọai trừ chỉ biết “ăn ốc nói mò” hay “vu vạ cáo oan” cho người lương thiện thôi chứ những biểu ngữ như thế này thì chỉ có những kẻ “nội gián, ăn cơm của Tầu” mới nói là “chia rẽ quan hệ Việt-Trung:“China, hands off” (Trung Quốc, hãy buông tay tham vọng), “Yêu cầu ông Hào, Phó Chủ tịch Tỉnh Hưng Yên Trực Tiếp Chỉ Huy Cưỡng chế Trung Quốc” (thách đố ông Nguyễn Khắc Hào, người có trách nhiệm trong vụ đàn áp cưỡng chế đất dân ở Văn Giang, Hưng Yên, ngày 24/04/2012); hay “Tổ quốc gọi chúng con có mặt vì bình yên xã tắc, sơn hà”, “Đả đảo Trung Quốc xâm lược”, “Xin đừng Vô Cảm”, hoặc “Hoàng Sa-Trường Sa của Việt Nam. NO-U ” (ám chỉ đường Lưỡi Bò mà Tầu tự vẽ, tự nhận là của mình ở Biển Đông).

Những người đi biểu tình, trong số có nhiều Trí thức như Bác sỹ Phạm Hồng Sơn, Cụ Bà Lê Hiền Đức, Nhà báo Nguyễn Thượng Long, Nhà văn Nguyễn Tường Thụy, hay trước đây như các Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, Nhà văn Nguyên Ngọc, Tiến sỹ Nguyễn Quang A, v.v… thì ai xúi giục được họ làm những điều trái đạo lý, chưa vội nói đến những hành vi “gây chia rẽ khối đại đòan kết tòan dân” như cái lưởi rắn Hổ Mang của báo Hà Nội Mới.

Cũng trong vụ này, những người làm báo đảng hãy đọc Đoan Trang, Phóng viên thường trú tại Hà Nội của Báo Pháp Luật Thành phố Hồ Chí Minh, người đã tham gia biểu tình chống Trung Cộng ngày 5-08-2012.

Cô viết : “Tôi viết bản tường trình này liên quan đến việc tôi đi biểu tình sáng 5-8 tại khu vực Bờ Hồ và bị bắt đưa về trại lưu trú Lộc Hà. Việc tôi đi biểu tình là hoàn toàn tự nguyện, không có bất kỳ ai rủ rê, lôi kéo, xúi giục, thúc ép….

“…Như tôi đã nói với cơ quan điều tra cũng như tại blog cá nhân của mình, việc người dân biểu tình ôn hòa chống những hành vi gây hấn, có tính chất bá quyền và ngày càng leo thang của Trung Quốc trên Biển Đông, là việc làm tốt, thể hiện lòng yêu nước, chính kiến của người dân, hình thành một mặt trận ngoại giao nhân dân, cùng với Nhà nước bảo vệ chủ quyền quốc gia.

Một trong các lý lẽ mà cơ quan công an đưa ra để trấn áp hoạt động biểu tình là “sợ người dân bị các phần tử cơ hội chính trị, chống đối Nhà nước, lợi dụng kích động, xúi giục gây rối trật tự công cộng hoặc chống phá chính quyền”. Thiết nghĩ, nếu thực trong hàng ngũ người biểu tình có những thành phần cơ hội chính trị như thế, thì cơ quan an ninh, công an có thể xử lý họ, nếu xác định được họ có hành vi vi phạm pháp luật. Chứ không thể gộp tất cả những người biểu tình vào một “rọ” để trấn áp tuốt, theo cái lối tư duy “không quản được thì cấm”, chỉ vì một khía cạnh nào đó rất nhỏ mà chụp mũ, bôi nhọ một mục đích tốt đẹp của hoạt động biểu tình.”

VỤNG VỀ ẤU TRĨ

Hành động “chụp mũ” và “xuyên tạc sự thật” của báo đảng viết theo lệnh của cơ quan chủ qủan tờ báo hay đài theo lệnh từ Ban Tuyên giáo của đảng là điều không mới.

Nhưng cách thông tin, tuyên truyền từ cuộc biểu tình ngày 05/08/2012 lại lộ ra một cách vụng về và ấu trĩ của đài Truyền hình Hà Nội.

Trong bản tin buổi trưa ngày 05/08 đài này nói như rồng gặp nước rằng: “Đáng chú ý là trong cuộc tụ tập sáng nay, quần chúng nhân dân và lực lượng an ninh đã phát hiện và bắt quả tang một số đối tượng đang phát trả tiền công cho những người biểu tình”.

Đài này còn tố cáo “Bộ mặt thật cái gọi là biểu tình yêu nước đã bị lộ tẩy”, và hứa sẽ có thêm chi tiết và bằng chứng trong bản tin buổi chiếu lúc 18:30 (6 giờ 30 chiều) cùng ngày.

Tuy nhiên, trong bản tin sau đó lúc 18:30 lại không hề cung cấp thêm bằng chứng về việc này. Đài này cũng “tự ý cho quên luôn” những điều mình nói trước đó.

Sự việc không có mà tự ý vu oan cáo vạ cho người đi biểu tình là hành động phỉ báng và bội nhọ nhân dân

Ngòai ra, việc nhà cầm quyến ở Hà Nội đã huy động cả ngàn công an, dân phòng đi bắt người dân yêu nước biểu tình ngày 05/08/2012 rồi đưa họ về Trung tâm lưu trú Lộc Hà (tên gọi cũ là Trại phục hồi nhân phẩm Lộc Hà) để điều tra ai đã tổ chức xuống đường và với mục đích gì là hành động chỉ làm cho người dân kiên quyết hơn.

Hơn nữa việc chọn một trại “phục hồi nhân phẩm” để điều tra hành động của những người yêu nước là nhà nước đã tự mình hạ thấp nhân phẩm của mình.

Trường hợp này cũng giống như luận điệu của Báo Cựu Chiến Binh khi từ bỏ nhiệm vụ hàng đầu của tổ chức của những người cựu Bộ đội là nuôi dưỡng tinh thần “vì nước quên mình” cho Quân đội Nhân dân, nơi đang có con, cháu họ phục vụ để bảo vệ Tổ quốc.

Thái độ này đã phản ảnh trong Bài bình luận ngày 19/07/2012 của tờ báo khi họ cũng “tát nước theo mưa” cùng với báo chính thống chống người dân đi biểu tình chống Trung Cộng.

Bài báo viết: “Nhìn bề ngoài thì dường như những hoạt động đó thể hiện lòng yêu nước nhưng thực chất bên trong là mưu đồ chính trị không thể xem thường. Ban đầu, những hoạt động tụ tập, tuần hành của một số người dân mang tính tự phát nhưng sau đó đã xuất hiện sự kích động, lợi dụng hưởng ứng tuần hành, biểu tình thành các hoạt động có tổ chức, gây rối trật tự công cộng, có biểu hiện chống chế độ với những hành vi phản đối chính quyền của một số người bất mãn lâu nay vẫn tìm cách chống chính quyền, chống đối chế độ.”

Bài bình luận vu vạ rằng: “Bản chất của cuộc tụ tập, tuần hành đã thay đổi hẳn, trở thành chống đối chế độ, chống đối Đảng, Nhà nước. Bên cạnh đó, một số trang mạng xã hội trong nước cũng như ngoài nước liên tục kêu gọi tham gia tuần hành, biểu tình, làm mất trật tự an ninh xã hội mà ẩn chứa đằng sau nó là sự tập dượt tập hợp lực lượng gây mất ổn định về đời sống chính trị nước ta. Thực chất, đây là những ngón đòn không mới của chiến lược “diễn biến hòa bình”, là những “kinh nghiệm” của các cuộc cách mạng màu sắc ở nhiều quốc gia trên thế giới trong thời gian qua mà các thế lực thù địch đang mưu toan áp dụng ở Việt Nam.

Cuối củng bài viết kêu gọi: “Sự tỉnh táo của mỗi người, nhất là của các Cựu Chiến Binh chúng ta trong bối cảnh hiện nay là rất cần thiết. Mỗi người dân cần nắm chắc các nguyên tắc pháp lý của Việt Nam cũng như quốc tế về lãnh thổ, lãnh hải; hiểu rõ lịch sử đất nước qua các thời kỳ và nắm chắc các diễn biến tình hình thời sự liên quan đến lãnh thổ, lãnh hải đất nước để có các hành động chuẩn mực, thể hiện lòng yêu nước trong mỗi công việc của mình, theo đúng các quy định pháp luật, theo sự chỉ đạo, lãnh đạo của Đảng và Nhà nước.

Thể hiện lòng yêu nước không phải là hành động làm rối trật tự xã hội, đừng biến một hành động mang ý nghĩa cao cả thành một hành động phản cách mạng do các thế lực thù địch giật dây.” 

Lập luận của báo Cựu Chiến Binh và các báo của đảng đã bị người dân trong nước thẳng thắn phê bình nói suông, và họ yêu cầu nhà nước phải có hành động cụ thể để bảo vệ chủ quyền.

DÂN LÊN TIẾNG

Trước thái độ “bình chân như vại” của chính quyền và của báo đảng, nhiều người dân trong nước đã khuyến cáo đã đến lúc phải có biện pháp mạnh với các tầu đánh cá Trung Cộng xâm phạm hải phận Việt Nam.

Ý kiến của người dân đã được Báo Thanh Niên phản ảnh trong số ra ngày 07/08/2012 như sau:

Độc giả Nguyễn Văn Trực nói: “Tôi cho rằng cùng với việc dứt khóat trong việc bắt giữ tàu Trung Quốc xâm lược chủ quyền biển, đảo của ta, ta phải lên tiếng mạnh mẽ và công khai trên các diễn đàn Quốc Tế nhất là tại Đại Hội Đồng LHQ và Hội Đồng Bảo An. Chúng ta cần lên án mạnh mẽ hành động xâm lược của Trung Quốc tại các diễn đàn Quốc Tế như thế này. Có như thế thế giới mới thấy bộ mặt thật của TQ. Chứ cứ ngồi nhà mà “chửi thầm” thì chả có ý nghĩa gì. Nhà ta đang cháy thì phải hô to lên cho cả làng nghe thấy họ mới tới chữa được.”

Đỗ xuân Vinh phát biểu từ Hà Nội : “Đúng là không chỉ phản đối mà chúng ta phải có hành động quyết liệt để thực hiện quyền chủ quyền, quyền tài phán trên vùng lãnh hải VN dựa trên cơ sở luật pháp quốc tế và luật biển của VN, cảnh sát biển hãy thực thi nhiệm vụ bất kỳ ai vi phạm chủ quyền vùng biển thì phải bắt giữ để xử lý theo pháp luật VN.”

Từ Hải Phòng, độc guiả Thế Phong góp ý: “Người dân Việt Nam chúng ta luôn yêu hoà bình nhưng không co nghĩa là chúng ta có thể để cho các thế lực bên ngoài chà đạp lên như vậy. Nếu không ngay bây giờ ta không hành động cứng rắn hơn mà chỉ với các khẩu hiệu yêu cầu, đề nghị… thì một ngày nào đó Việt Nam chúng ta sẽ chẳng còn chủ quyền. Gậy tre mà ông cha ta còn thắng bom đạn hiện đại thì chẳng có lý do gì mà lúc này ta phải e sợ: “Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”.

Trong khi đo, độc giả tên Sơn ở Qủang Trị nói: “Tôi thấy Ngư dân chúng ta thì bị chúng bắt, nộp phạt lên đến tiền tỉ. Vậy mà khi chúng ngang nhiên làm bậy trên lãnh địa của chúng ta thì chúng ta chẵng có động thái gì ngoài mấy tờ báo rêu rao phản đối. Chúng ta cần phải có các động thái mạnh để đẩy lùi âm mưu xâm lược của chúng.”

Bạch Ngọc Miện cũng lên tiếng từ Thị xã Phú Thọ : “Không phải bàn bạc gì nữa. Phải bắt giữ ngay kẻ nào xâm phạm chủ quyền của nước ta. Âm mưu của chúng , ta đã rõ. Phải đập tan âm mưu đen tối của kẻ xâm lược. Trong thời gian gần đây Trung Quốc đã có nhiều biểu hiện….. lấy thịt để đè người – họ liên kết với nhau để xâm phạm chủ quyền nước ta như vậy thì chúng ta phải kiên quyết ngăn chặn chứ không thể nói suông được.”

Độc gỉa Quân Tử nói thẳng với nhà nước: “Nói phải đi đôi với làm. Đã ra luật Biển thì phải làm cho thật nghiêm thì mới gọi là luật.”

Hoài Uyên cũng bức súc : “Mình làm theo luật chứ có làm xằng làm bậy gì đâu mà sao chính quyền cứ e dè mãi vậy. Phải làm cho chúng hết mơ tưởng sang đất nhà mình chứ.”

Ý kiến của Thanh Tùng từ Sài Gòn cũng thẳng thắn: “Hãy đập tan âm mưu của bọn cướp trước khi chúng hành động xâm chiếm. Nên bắt hết những tàu cá của chúng khi vào vùng biển của Việt Nam.”

BÀI HỌC SÁNG MẮT

Ngòai hành động xâm lược trên đất liền, qua “Hiệp ước biên giới trên đất liền”, được hai nước Việt-Trung ký ngày 30 tháng 12 năm 1999, Trung Cộng còn không tôn trọng “Hiệp định về phân định lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của hai nước trong vịnh Bắc Bộ” và “Hiệp định hợp tác nghề cá ở Vịnh Bắc Bộ” mà hai bên đã ký ngày 25/12/2000 khi ngang nhiên gửi 23,000 tầu đánh cá xâm nhập Vịnh Bắc bộ, khu vực biển Hòang Sa và Trường Sa của Việt Nam từ ngày 01/08/2012.

Trên mặt trận báo chí, tuyên truyền, phiá Trung Cộng đã cho phổ biến nhiều bài viết và thảo luận trên Truyền hình kêu gọi quân đội tiến chiếm hết các đảo của Việt Nam trên Biển Đông. 

Theo tiết lộ của Giáo sư Vũ Cao Đàm ở trong nước thì từ năm 2010, báo mạng “Trung Quốc Binh khí Đại toàn” của Đảng Trung Cộng đã công khai mạt sát, đe dọa nhân dân Việt Nam bằng những lời hung hãn, hạ cấp và “sặc mùi hiếu chiến của bọn thảo khấu trong cái Đảng Cộng sản Đại Hán đang phát xít hóa còn hung hãn khát máu hơn cả Hitler và Mussolini.”

Bài báo của Tầu mang tên: “Giết bọn giặc Việt để làm lễ tế cờ Nam Sa (Sát Việt khấu vi Nam Sa chi chiến tế kỳ – Nam Sa tức Trường Sa của Việt Nam) được Giáo sư Vũ Cao Đàm dịch đăng trên báo mạng Bauxite Việt Nam phổ biến lần thứ nhất ngày 14-5-2010.

Giáo sư Vũ Cao Đàm đã yêu cầu Bauxite Việt Nam phổ biến lần hai vào ngày 02/08/2012 sau khi ông nghe được những lời nói chói tai “biết ơn” các “đồng chí” Trung Cộng của một số viên chức Việt Nam như đã đề cập đến 3 trường hợp của Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân, Trung tướng Mai Quang Phấn, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị QĐND và Phùng Quang Thanh, Đại tướng, Bộ trưởng Quốc phòng.

Vị Giáo sư uyên thâm chữ Hán giải thích tại sao ông đã làm việc này : “Thế rồi tôi đặt câu hỏi: Vì sao cái mà một số kẻ được gọi là “đảng anh em” lại đi rao giảng cái bài “Giết giặc Việt”? Vì sao chúng gọi nhân dân “anh em” là “Giặc”? Nhưng đau hơn, là vì sao mà một số người vẫn tâng bốc chúng là “ân nhân”, lại vuốt ve chúng là “anh em đồng chí”? Họ “khôn khéo”, hay họ “mơ ngủ”. Họ có biết rằng nhân dân sẽ hiểu là họ cố tình nhắc nhở nhân dân ta phải biết ơn, tệ hơn nữa phải cúi đầu thần phục cái bọn sơn lâm thảo khấu đó? Và hậu quả là nhân dân sẽ nghĩ gì về họ, nhất là khi họ không chỉ dừng lại ở những lời biết ơn các “đồng chí” thảo khấu sơn lâm, thẳng tay đàn áp những người biểu tình chống Trung Cộng xâm lược, gọi những người yêu nước là “thế lực thù địch”, thậm chí đánh đập, hành hạ, và thẳng chân đạp vào mặt những người yêu nước… Họ có nghĩ sẽ đến một ngày nào đó tái xuất hiện một pho sách “Đại Nam thực lục chính biên hiện đại” – mà chắc chắn là thế –, ghi chép hay nói đúng hơn là đóng đinh những sự kiện này vào trong sử sách? Họ sẽ giải thích thế nào với các thế hệ con cháu mai sau?” (Bauxite Việt Nam, 02/08/2012)

Giáo sư Vũ Cao Đàm khẳng khái nói với những người này: “Tôi muốn khẳng định rằng: Chúng ta không cần phải biết ơn bọn Trung Cộng. Trung Cộng không xứng đáng để chúng ta biết ơn. Trung Cộng không đủ tư cách để người Việt Nam biết ơn. Chính Trung Cộng phải biết ơn nhân dân Việt Nam, vì đã có hàng triệu người con của cả hai phía Việt Nam ngã xuống để tạo một vành đai chắn cho Trung Cộng và phe XHCN được yên hàn xây dựng cuộc sống hòa bình. Cái phe XHCN được bảo vệ đó ngày nay đã sụp đổ, Trung Cộng đang trên đường phát xít hóa. Cái “trách nhiệm trước thời đại” thuở xưa cũng đã đi vào quá vãng.”

Tiếng nói gang thép này của Giáo sự Vũ Cao Đàm và những phát biểu khẳng khái quyết không đầu hàng giặc của những người dân đi biểu tình chống Tầu xâm lược, và trên báo Thanh Niên đã đủ rót vào tai Lãnh đạo đảng và Nhà nước CSVN chưa, hay đợi cho đến khi giặc vào nhà bắt qùy gối, còng tay đem đi thì họ mới tỉnh ngủ ?

Phạm Trần
Nguồn: Vietthuc

1 nhận xét

  1. Blogger says:

    If you want your ex-girlfriend or ex-boyfriend to come crawling back to you on their knees (even if they're dating somebody else now) you have to watch this video
    right away...

    (VIDEO) Have your ex CRAWLING back to you...?

Đăng một nhận xét